
Vùng quê tôi, cả làng làm lúa, coi như kế nghiệp từ đời này qua đời khác, nhưng có ai được đào tạo nghề nông theo đúng nghĩa đâu! Tất cả đều học theo lối truyền khẩu, có khi là truyền nhãn, tức là thấy người ta làm sao thì mình làm theo y vậy, riết thành quen. Lần đầu tôi đi gặt lúa, nhìn mẹ làm, tôi cũng làm theo, nhưng chẳng hiểu lớ ngớ thế nào mà chiếc lưỡi liềm lại móc vào ngón tay út, chảy máu rõ thành từng dòng, đẫm màu loang loáng trên mặt nước ruộng. Da tôi tái xanh, trong vô thức tay còn lại nắm chặt nơi vết cắt. Còn mẹ thì hoảng hốt, chạy quanh xin thuốc lá, xé quai nón cột chặt… Tôi lại nhớ đến mùa gặt tháng Ba, nắng cháy da, mắt nổ đom đóm, chân bỏng rát rồi lâu thành sẹo, chẳng thấy đau rát được nữa. Sau này đi lính, mang giày mãi theo bao năm tháng, da mỏng dần chẳng còn thấy sẹo đâu cả. Duy chỉ có vết cắt của mùa gặt đầu tiên năm nào cứ chạy dài ở giữa đốt thứ nhất và thứ hai của ngón út như sống mãi với thời gian. Một vệt trắng như kẻ chỉ, mong manh như ngón tay nhỏ nhắn này. Sau này, cứ mỗi lần nhìn vào, tôi lại dặn lòng mình, đừng quên sự cưu mang của quê hương, của cánh đồng, đừng quên những con người tốt bụng đã giúp cả nhà tôi vượt qua cơn túng quẫn năm nào.
Lớn lên một tí, tôi ra đi biền biệt. Thanh niên thời chiến mà, mấy ai được ở mãi bên gia đình. Rồi tôi tiếp tục đi học, đi làm để nuôi thân. Cái vòng xoáy của cuộc đời như cơn gió, cứ xoáy buộc chặt lấy tôi. Đến một hôm, tôi mới thấy tóc mình bạc gần giống tóc mẹ. Mẹ ốm, cầm tay mẹ xoa xoa vết đau ngoài da, và cả nỗi đau chất chứa trong lòng nữa, vô tình mới thấy bàn tay mẹ nhiều vết sẹo quá… Nước mắt trong tôi chợt ứa ra mà chẳng hiểu vì sao nữa...
